JAPAN: CHÍNH TRỊ

500

CHÍNH TRỊ

Hiến pháp của nước Nhật Bản được công bố vào ngày 3 tháng 11 năm 1946 và có hiệu lực kể từ ngày 3 tháng 5 năm 1947, quy định rằng nhân dân Nhật Bản thề nguyện trung thành với các lý tưởng hòa bình và trật tự dân chủ. Bản hiến pháp này khác hẳn với bản Hiến pháp Minh Trị năm 1889 ở các điểm sau:

  • Nhật hoàng chỉ là “biểu tượng” của Quốc Gia (symbol of the State) và của sự đoàn kết nhân dân. Quyền hành của đất nước thuộc về người dân.
  • Nhật Bản từ bỏ chiến tranh và mọi đe dọa, hay cách dùng võ lực để giải quyết các tranh chấp với các nước khác.
  • Nhân quyền căn bản được bảo đảm là vĩnh cửu và không thể bị xâm phạm.
  • Hội đồng Quý tộc (the House of Peers) trước kia được thay thế bằng Thượng viện (the House of Councillors) và Hạ viện (the House of Representatives) với các nghị viên được bầu ra và là các đại biểu của nhân dân. Hạ viện có quyền hơn Thượng viện.
  • Quyền hành pháp được giao cho Nội các chịu trách nhiệm tập thể trước Quốc hội.
  • Chính quyền tự trị địa phương được thiết lập trên một căn bản rộng rãi.
  • Nhật hoàng không có quyền lực đối với chính quyền, làm việc theo các quy định bởi hiến pháp, chẳng hạn như chấp thuận Thủ tướng và Chánh án Tối cao Pháp viện, công bố các đạo luật và hiệp ước, triệu tập Quốc hội và ban thưởng, tất cả việc làm của Nhật hoàng đều có sự cố vấn và đồng ý của Nội các.